Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015
Sắp hết một năm, mình thật sự đã và đang già đi rồi. thấy chơi vơi quá!!!!!!!!!!!!!!!!!
Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014
Có những người họ chẳng nhận là yêu nhau, chẳng nói nhớ, cũng chẳng bảo thương, không thề non mà cũng chẳng hẹn biển . Họ chẳng đòi hỏi một sự rạch ròi hay tên gọi nào rõ ràng cho mối quan hệ ấy cả. Họ không ràng buộc mà lại sẵn sàng hy sinh, không gắn kết mà lại luôn cận kề lo lắng. Những con người này luôn sẵn sàng trong tư thế nhận về mình phần thua phần thiệt, nhận về mình cái tổn dạ xót lòng, chỉ mong dành tặng cho đối phương tất cả những gì tốt đẹp và vẹn tròn nhất . Họ sống như mục đích duy nhất của họ đến thế giới này chỉ là để cảm nhận cảm xúc và nhịp đập của người kia, dù cái duyên bên nhau chỉ là một khoảnh khắc, hay may mắn đi được cùng nhau một đoạn đường, hay cả đời chỉ đóng vai một chiếc bóng câm lặng.
Người đã từng yêu đến tận cùng mới có thể gặm nhấm mà cảm thấu được hết nỗi lòng của họ. Vì chỉ ở chính họ, điều không thể gọi là Tình Yêu ấy mới thực sự là một thứ Tình vĩnh cửu và trường tồn . Một thứ tình cảm không tên mà chẳng thể mai một, rũ mòn hay nhàm chán . Như trăng chưa kịp tròn thì trăng đâu vội khuyết, hoa vẫn còn nụ thì đâu vội tàn hương.
Những con người sống vì nhau hơn một chữ bạn, nhưng chẳng vội nhận là tình nhân hay yêu đương. Tôi biết gọi thế nào cho những thứ tình cảm trân quý này ?!
Những con người được se duyên chỉ để gặp - để thương - để thấu hiểu - để nhung nhớ - và để vì nhau sống.
Giờ thì tôi hiểu, có một thứ Tình không tên gọi nhưng tuyệt vời hơn cả Tình yêu .
Chúc Anh
Thứ Sáu, 14 tháng 3, 2014
Tôi đã biết trong đời có thứ tình cảm gần như là yêu, nhiều hơn cả yêu mà không phải là yêu. Nó trong lành và yên bình, thanh khiết và chân thành như một vạt nắng sớm chiếu qua giọt sương. Tôi chưa biết định nghĩa nó thế nào, cũng chẳng biết bao nhiêu người dành cho nhau thứ tình cảm lạ kỳ như thế nên chỉ có một chữ “thương” muôn nghĩa mới đủ sức gói gọn tất cả….
Thứ Tư, 30 tháng 10, 2013
Im lặng
Im lặng không có nghĩa là ngừng yêu thương, không có nghĩa là không nhớ, không có nghĩa là ngừng dõi theo ai đó, im lặng không có nghĩa là bỏ mặc, càng không có nghĩa là không quan tâm. Khi người kia không còn nói gì với bạn nữa không có nghĩa là họ bỏ rơi bạn, cũng không có nghĩa là tình yêu đã chấm dứt. Có quá dễ dàng không nếu như tình yêu tan vỡ đồng nghĩa với việc quên hết về nhau? Vậy thì đó có gọi là tình yêu không?
Người ta thường hay sợ cảm giác im lặng, đặc biệt là khi chia tay. Bỗng dưng một ngày không còn nhận được những cuộc điện thoại, những tin nhắn, những lời hỏi thăm. Cả những lời chia sẻ trên các mạng xã hội cũng biến mất dần.
Im lặng có lẽ là thứ cảm giác đáng sợ nhất.
Bạn phải vật lộn tìm cho mình những cách khác để níu kéo lấy những thứ trước đây thường thuộc về những cuộc trò chuyện. Bạn phải học cách chấp nhận sự im lặng và thu cuộc sống của mình lại. Có những người chóng vượt qua những đổ vỡ trong tình yêu nhưng cũng có những người để tang cuộc chia tay rất lâu, có thể là cho đến bạc đầu. Và họ dằn vặt mình bởi những cảm giác bực bội, gắt gỏng hay thậm chí là tuyệt vọng khi cuộc tình tan vỡ.
Nhưng…
Họ im lặng. Đó là cách họ chọn để vượt qua những đổ vỡ, không phải là cách họ bỏ rơi bạn. Vì họ vẫn luôn quan tâm đến bạn, theo cách này hay cách khác, những cách thầm lặng hơn, ít ồn ào hơn, nhưng tình cảm họ dành cho bạn vẫn luôn đặc biệt hơn những người khác.
Nếu bạn sợ hãi, bạn lo lắng, bạn hốt hoảng khi người ấy im lặng. Vậy thì có phải chăng bạn nên hỏi lại chính mình rằng bạn có tin vào tình yêu trước kia hay không? Hay bạn có thực sự yêu người ấy hay không?
Cuộc đời này là vô thường. Gặp nhau, yêu nhau rồi rời xa nhau, đó cũng là lẽ thường tình.
Quan trọng là ta đã là gì của nhau trong cuộc đời này..
sưu tầm
Ngày xưa ơi,
Nhìn lại những tháng ngày trôi qua, êm đềm và đầy hạnh phúc,
môi trường trong lành của miền quê: với những bờ đê, đồng cỏ xanh bát ngát xa tận chân trời,
những cánh diều giấy nghiêng nghiêng trên bầu trời xanh ngát.....
những tiếng reo vui của những chú dế mời gọi tôi trở về với vùng trời bình yên ngày nào
tuổi thơ của tôi gắn liền với đất, với cỏ, mùi hương cảu đồng lúa chín.
nhớ ngày nào trẻ con trong xóm chúng tôi rủ nhau chơi đá gà, chơi đánh khăng, nhảy dây, năm mười, chơi nhà chòi cô dâu chú rể hò hét nhau ầm ĩ. nhớ lần chơi nhà chòi đốt lửa nấu cơm thế nào mà nhà của cậu bạn gần bị cháy, kết quả là cả cô dâu và chú rể bị một trận đòn ê mông.
Những trưa hè nóng bức rón rén trốn cha mẹ đi tắm suối, sau nhưng lần vui vẻ đứa nào cũng bị phạt, đứa thì bị quỳ gối,
đứa thì bị nằm xuống đánh vài ba roi, khóc đó hối hận đó, nhưng vẫn mau quên và mê chơi.
Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2013
Đây không phải lần đầu tiên thấy và gần kề với người chết, nhưng trường hợp này xảy ra nhanh quá mình không được chuẩn bị tâm lý, nên hơi sốc, bây giờ buổi tối đi đâu một mình là người run lên, chân cứ muốn chạy, ngủ cũng không dám nữa, nhắm mắt vào là những hình ảnh và những tình huống về người đó như cuộn phim lại quay lại, mệt quá đi mất.....
Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013
Viết cho những người đi qua cuộc đời...
Cuộc đời vốn không giản dị như cách người này tặng người kia một viên kẹo đường, rồi mỉm cười tin rằng bây giờ và vĩnh viễn về sau trên môi luôn ngọt ngào đến thế.
Về những người đi qua cuộc đời…
Tôi đã đi qua nhiều người, và nhiều người cũng đã đi qua tôi. Cái chúng tôi trao nhau có những khi nhiều hơn một ánh mắt, dài hơn một con đường, hân hoan hơn cô dâu trong một lễ cưới và đau đớn hơn cả người bộ hành ảo tưởng về một dòng sông.
Có những người ở lại, và những người ra đi, có những người lại chỉ ngang qua như gió thoảng… Cái sự đến và đi, đôi khi ngỡ ngàng hơn chúng ta thường nghĩ. Cuộc đời con người vốn có nhiều cái giật mình, và một trong số đó là cái giật mình thảng thốt khi ta đánh rơi những cái vốn tin rằng sẽ mãi mãi bên cạnh. Người đời thường nói, chỉ đến khi mất đi, ta mới biết rằng mình đã có. Có lẽ vì vậy nên có những người đã được sắp xếp đến bên cuộc đời, chỉ để ta biết rằng cái giá của nuối tiếc chỉ được đánh cược trong một giây ta hờ hững.
Có những người tôi chọn đứng cạnh, và những người tôi rời bỏ (bỏ rơi?). Tôi sống chưa đủ lâu, nhưng cuộc sống của những người trẻ tự cho mình quyền vấp váp tin rằng đã đủ để biết được ai là người xứng đáng để mình tin. Chọn lựa một ánh mắt trong hàng triệu ánh nhìn ta bắt gặp trên đường để đi cùng nhau chẳng phải một điều dễ, cớ gì để không học lấy cách mà nâng niu?
Nhưng cuộc đời vốn không giản dị như cách người này tặng người kia một viên kẹo đường, rồi mỉm cười tin rằng bây giờ và vĩnh viễn về sau trên môi luôn ngọt ngào đến thế. Đã qua rồi cái tuổi tin rằng chỉ cần mình sống tốt, và cuộc sống sẽ cười. Cái tốt của mình, còn phải đặt trong hàng ngàn cái tốt khác nữa, có khó quá hay không?
Để một người đi qua cuộc đời, suy cho cùng vẫn luôn là một điều đáng tiếc, dù họ có mang đến cho chúng ta điều tồi tệ thế nào đi chăng nữa. Một bàn chân đi qua, thì kỉ niệm vẫn còn đó, vết thương còn đó, nỗi buồn và cả niềm vui vẫn ở đó, dù thời gian có đi dài đến bao nhiêu…
Chỉ là nước mắt mặn thêm, niềm tin bé lại, và ánh nhìn cuộc sống chậm rãi hơn.
Có một ngày, một người quan trọng nào đó cũng sẽ rời bạn mà đi. Cái trách lòng người phụ bạc không nên là cái trách đầu tiên. Nếu muốn ăn năn, hãy tự nhắc đến cái nỗi vô tâm, rong chơi dài rộng của bản thân, dù là vì lý do gì đi nữa mà họ để bạn lại một mình. Cứ tự trách mình rằng sao không yêu cho đủ, sao không sống thật hết lòng… Không có niềm tin nào là không xứng đáng, chỉ là mình có đặt nhầm chỗ hay không?
Nhiều khi chỉ ước cái nỗi vô tâm nhỏ như hạt cát, cái sự bận tâm về những điều day dứt còn bé hơn nỗi vô tâm.
Trước sau, tôi đã khóc, đã cười, đã sống, đã ngất nhiều giữa những mối quan hệ. Và rồi tôi lớn lên.
Tôi vẫn đang và sẽ vui, đang và sẽ buồn với những cái gặp mặt mà cuộc đời sắp xếp. Chỉ mong rằng, người cần tôi, tôi đến, người tôi cần, đừng đi.
(Sưu tầm)
Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013
CÔ ĐƠN ĐÂU PHẢI CHỈ NHỮNG KHI MỘT MÌNH.
Chúng ta chỉ là những người trẻ sống trong một thành phố già, chúng ta cố gắng để đạt được ước mơ, tiền bạc, địa vị và nhủ lòng không được từ bỏ.
Chúng ta vắt kiệt mình không thương tiếc rồi tự hỏi mình tại sao cô đơn thế?
Chúng ta không từ bỏ mục tiêu, không cho phép mình thất bại, không buông tay đầu hàng với ước mơ, cứ như mũi tên trên tấm cung lớn của cuộc đời không ngừng lao về phía trước.
Chúng ta tự cho mình một điểm tựa nhỏ bé, điểm tựa duy nhất - Tuổi trẻ của bản thân, để gồng mình lên gánh cả những vai diễn quá sức.
Chiếc áo đạt được, đôi khi chẳng vừa vặn, chẳng biết có hợp với mình không, nhưng chúng ta vẫn hoan hỉ diễn mặt cười đắc thắng với cuộc đời.
Chỉ có chúng ta tự hiểu, trong chiếc áo rộng thênh thang là một tâm hồn cô đơn tới tận cùng."
-Mộc Diệp Tử-
Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013
Cười lên bạn nhé,
Gửi người tôi yêu,
Tôi không thể xua tan mọi bất hạnh hay làm phép màu để bạn khỏi đau khổ
Tôi cũng không thể đẩy xa những cô đơn, buồn chán nơi bạn,
Tôi không làm cho bạn thành công mãi được, sẽ có lúc bạn gặp thất bại và thấy cuộc đời thật bẽ bàng.
Đâu ai muốn thấy người mình yêu thương nhất phải đau khổ phải không? tôi cũng vậy.
Điều duy nhất tôi có thể làm được là sẽ nắm tay bạn thật chặt, thật chặt và cùng bạn vượt qua những nỗi đau đó.
Tôi cũng không thể đẩy xa những cô đơn, buồn chán nơi bạn,
Tôi không làm cho bạn thành công mãi được, sẽ có lúc bạn gặp thất bại và thấy cuộc đời thật bẽ bàng.
Đâu ai muốn thấy người mình yêu thương nhất phải đau khổ phải không? tôi cũng vậy.
Điều duy nhất tôi có thể làm được là sẽ nắm tay bạn thật chặt, thật chặt và cùng bạn vượt qua những nỗi đau đó.
Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013
Chợt nhớ,
Nhìn Cậu bé đang đạp xe dưới đường, gợi cho tôi nhớ về ký ức tuổi thơ ngày nào.
Có một cậu bé, với đôi mắt biết nói và lanh lợi, nhưng ẩn chứa đâu đó trong ánh mắt ấy là một nỗi cô đơn người ta khó có thể diễn tả trên giấy viêt hay bằng nói( ánh mắt này đã ám ảnh tôi đến ngày hôm nay)Một buổi sáng nọ, người bạn cho mượn chiếc xe đạp, cậu chạy hết vòng này đến vòng khác mà không biết mệt, mồ hôi chảy từng giọt và mặt đỏ bừng, ánh mắt cậu ngời lên một cái nhìn tự tin và vui tươi, trông cậu thật đáng yêu.
Tôi và cậu bé đều lớn dần theo năm tháng, mỗi người đi trên một con đường của mình, và cả hai cùng đang đi về một hướng. Tôi và cậu bé này dường như có một mối dây vô hình, không gặp mặt thường xuyên, chưa nói chuyện với nhau khi nào, không phải là người yêu ....... tưởng chừng như hai người xa lạ, nhưng lại biết về nhau khá rõ. Thật khó hiểu, tôi biết rằng cho dù ở bất cứ nơi đâu, hay thời gian có thay đổi,người tôi nhớ về và cho tôi sự ấm áp chính là cậu bé ngày nào.
Có một cậu bé, với đôi mắt biết nói và lanh lợi, nhưng ẩn chứa đâu đó trong ánh mắt ấy là một nỗi cô đơn người ta khó có thể diễn tả trên giấy viêt hay bằng nói( ánh mắt này đã ám ảnh tôi đến ngày hôm nay)Một buổi sáng nọ, người bạn cho mượn chiếc xe đạp, cậu chạy hết vòng này đến vòng khác mà không biết mệt, mồ hôi chảy từng giọt và mặt đỏ bừng, ánh mắt cậu ngời lên một cái nhìn tự tin và vui tươi, trông cậu thật đáng yêu.
Tôi và cậu bé đều lớn dần theo năm tháng, mỗi người đi trên một con đường của mình, và cả hai cùng đang đi về một hướng. Tôi và cậu bé này dường như có một mối dây vô hình, không gặp mặt thường xuyên, chưa nói chuyện với nhau khi nào, không phải là người yêu ....... tưởng chừng như hai người xa lạ, nhưng lại biết về nhau khá rõ. Thật khó hiểu, tôi biết rằng cho dù ở bất cứ nơi đâu, hay thời gian có thay đổi,người tôi nhớ về và cho tôi sự ấm áp chính là cậu bé ngày nào.
Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013
Nhớ về bạn
Có những thứ ta tưởng là của mình, rồi cứ ôm khư khư lấy,để một ngày ta chợt nhận ra, ta không là gì của nhau.
Có thời khắc với tôi bạn rất gần , gần tựa như hơi thở vậy, nhưng cũng có khi, thấy bạn thật xa và mơ hồ, tựa như bong bóng xà phòng, thấy đó rồi lại biến mất nhanh chóng không để lại dấu tích.
Khi nghĩ một ngày nào đó bạn sẽ mãi xa tôi, không liên lạc, không gặp gỡ, thật sự tôi thấy hoảng loạn và không dám nghĩ tới.
Giờ đây có lẽ lý trí tôi đã thua rồi, tôi không thể cưỡng lại nỗi nhớ về bạn, nỗi nhớ ấy đang bào mòn tâm hồn tôi. Tôi nhớ bạn, nhớ bạn và rất nhớ bạn. Bạn có biết không.
Có thời khắc với tôi bạn rất gần , gần tựa như hơi thở vậy, nhưng cũng có khi, thấy bạn thật xa và mơ hồ, tựa như bong bóng xà phòng, thấy đó rồi lại biến mất nhanh chóng không để lại dấu tích.
Khi nghĩ một ngày nào đó bạn sẽ mãi xa tôi, không liên lạc, không gặp gỡ, thật sự tôi thấy hoảng loạn và không dám nghĩ tới.
Giờ đây có lẽ lý trí tôi đã thua rồi, tôi không thể cưỡng lại nỗi nhớ về bạn, nỗi nhớ ấy đang bào mòn tâm hồn tôi. Tôi nhớ bạn, nhớ bạn và rất nhớ bạn. Bạn có biết không.
Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012
Gửi Cậu.
Cậu,
Tớ ước có cậu ngồi cạnh nghe tớ nói, ngồi bên tớ không cần làm gì cả, nhưng đủ để cho tớ cảm thấy bình yên. khi gặp những cơn bão đời, tớ cần lắm bàn tay nóng ấn của cậu. nắm chặt tay tớ để tớ thấy mình khỏi chơi với.
Cậu hãy cứ nhìn tớ như lần đầu gặp mặt, đôi mắt ấy đã nói với tớ thật nhiều lời yêu thương, cho tớ thấy cuộc đời này đẹp biết chừng nào.
Đã biết bao lần tớ từng mơ ước, trên đoạn đường hun hút gió chiều đông, cậu cùng tớ nắm tay nhau rảo bước, ta đi mãi, đi mãi đến tận cuối đoạn đường. và chỉ là cậu mà thôi.
Uh, chỉ có cậu, duy chỉ mình cậu, không ai có thể thay thế được vị trí đó.....................
Ôi! sao tớ thấy mình thật ngu ngốc, ngu ngốc vì đã yêu cậu rất nhiều, nhưng cậu à, tớ rất vui vì sự ngu ngốc đó, dù cho mơ ước không thành hiện thực.........................
Nhưng tớ sẽ cất sâu trong tim mình những kỷ niệm tốt đẹp của cậu và tớ, để rồi đâu đó trong đời thường, gặp những tình huống phản phất hình bóng cậu và tớ, bất chợt môi tớ nở một nụ cười. Thầm cầu mong cho cậu luôn được hạnh phúc.
Cậu, cám ơn cậu về một ký ức đẹp. Hãy mãi luôn hạnh phúc nhé........
Tớ ước có cậu ngồi cạnh nghe tớ nói, ngồi bên tớ không cần làm gì cả, nhưng đủ để cho tớ cảm thấy bình yên. khi gặp những cơn bão đời, tớ cần lắm bàn tay nóng ấn của cậu. nắm chặt tay tớ để tớ thấy mình khỏi chơi với.
Cậu hãy cứ nhìn tớ như lần đầu gặp mặt, đôi mắt ấy đã nói với tớ thật nhiều lời yêu thương, cho tớ thấy cuộc đời này đẹp biết chừng nào.
Đã biết bao lần tớ từng mơ ước, trên đoạn đường hun hút gió chiều đông, cậu cùng tớ nắm tay nhau rảo bước, ta đi mãi, đi mãi đến tận cuối đoạn đường. và chỉ là cậu mà thôi.
Uh, chỉ có cậu, duy chỉ mình cậu, không ai có thể thay thế được vị trí đó.....................
Ôi! sao tớ thấy mình thật ngu ngốc, ngu ngốc vì đã yêu cậu rất nhiều, nhưng cậu à, tớ rất vui vì sự ngu ngốc đó, dù cho mơ ước không thành hiện thực.........................
Nhưng tớ sẽ cất sâu trong tim mình những kỷ niệm tốt đẹp của cậu và tớ, để rồi đâu đó trong đời thường, gặp những tình huống phản phất hình bóng cậu và tớ, bất chợt môi tớ nở một nụ cười. Thầm cầu mong cho cậu luôn được hạnh phúc.
Cậu, cám ơn cậu về một ký ức đẹp. Hãy mãi luôn hạnh phúc nhé........
Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012
Cuộc sống đẹp xinh
Một cô bé con, thỉnh thoảng trốn cha mẹ đi tắm suối,
cô bé thích thú đắm mình trong dòng suối mát trong.
Ba mẹ đi vắng cô và một số người bạn rủ nhau đi suối,
làn nước trong làm cô thêm phấn khởi,
không biết bơi nên cô bé chỉ dám lội xuống chỗ nước cạn, thật vui, khi hết bắt cá lại bắt ốc.
Bờ đê thoai thoải với những hòn sỏi xinh xắn đã cuốn hút cô bé.
Mải chạy nhảy vui chơi, bất chợt những hòn sỏi làm cô bé trượt xuống ao,
Hơn hai phần ba thân thể bị chìm dưới nước, may thay cô bám vào được bụi cỏ nhỏ
hoảng hốt đến tuột cùng cố bám vào, cầu cứu bạn bè kéo cô lên, ánh mắt như van nài
nhưng đáp lại là cái lắc đầu và bỏ chạy, một người, hai người rồi không còn ai nữa,
Lúc này cô bé, thật sự sợ hãi, sự cô đơn choáng ngợp tâm hồn cô,
trong lúc gần như tuyệt vọng, làm sao đây, mẹ ơi, ba ơi, con chết mất.....
buông tay ra, dòng nước phía dưới sẽ nuốt chửng lấy cô,
Không! Không ! Không! cô không muốn chết, cô còn ba mẹ, chị em, bạn bè
những người thân yêu đang chờ cô về, cô phải sống, phải sống, phải sống.....
hai cách tay như tê cứng dính chặt vào bờ ao,
Với sức mạnh của bản năng sinh tồn, cô cố bám chặt vào bờ.
Biết rằng một cây chuối nhỏ, hai bụi cỏ vực không thể kéo cô lên được,
Nhưng nhờ nó làm trụ để bò lên, không dồn toàn sức nặng của cơ thể vào đó
Cô gồng người lên mười đầu ngón tay bấu chặt vào đất
Từng chút, từng chút rướn lên, rướn lên, được nửa người,
cố gắng, cố gắng .....
bò lên được bờ, mệt đừ cô nắm yên, hai bàn tay vẫn còn run rẩy.
Cô gượng đứng lên, nhưng hai đầu gối như muốn sụp xuống, không tài nào nhấc chân lên nổi.
Nhìn xuống ao cô thấy choáng váng, tưởng chừng sắp nhào xuống một lần nữa.
cô vội quay mặt đi, chống tay xuống đất và bò về nhà.
Cô nghiệm ra rằng cuộc sống thật đáng yêu, hãy sống cho tốt và làm điều gì đó có ý nghĩa cho đời.
Những người bạn không phải vì không muốn cứu cô, nhưng họ biết rằng nếu kéo cô lên, có thể cả cô và họ sẽ bị té xuống ao và sẽ chết hết. nên không thể trách họ được.
Vì vậy mỗi sớm mai thức dậy hãy mỉm cười với cuộc sống và đón chào một ngày mới bạn nhé.
cô bé thích thú đắm mình trong dòng suối mát trong.
Ba mẹ đi vắng cô và một số người bạn rủ nhau đi suối,
làn nước trong làm cô thêm phấn khởi,
không biết bơi nên cô bé chỉ dám lội xuống chỗ nước cạn, thật vui, khi hết bắt cá lại bắt ốc.
Bờ đê thoai thoải với những hòn sỏi xinh xắn đã cuốn hút cô bé.
Mải chạy nhảy vui chơi, bất chợt những hòn sỏi làm cô bé trượt xuống ao,
Hơn hai phần ba thân thể bị chìm dưới nước, may thay cô bám vào được bụi cỏ nhỏ
hoảng hốt đến tuột cùng cố bám vào, cầu cứu bạn bè kéo cô lên, ánh mắt như van nài
nhưng đáp lại là cái lắc đầu và bỏ chạy, một người, hai người rồi không còn ai nữa,
Lúc này cô bé, thật sự sợ hãi, sự cô đơn choáng ngợp tâm hồn cô,
trong lúc gần như tuyệt vọng, làm sao đây, mẹ ơi, ba ơi, con chết mất.....
buông tay ra, dòng nước phía dưới sẽ nuốt chửng lấy cô,
Không! Không ! Không! cô không muốn chết, cô còn ba mẹ, chị em, bạn bè
những người thân yêu đang chờ cô về, cô phải sống, phải sống, phải sống.....
hai cách tay như tê cứng dính chặt vào bờ ao,
Với sức mạnh của bản năng sinh tồn, cô cố bám chặt vào bờ.
Biết rằng một cây chuối nhỏ, hai bụi cỏ vực không thể kéo cô lên được,
Nhưng nhờ nó làm trụ để bò lên, không dồn toàn sức nặng của cơ thể vào đó
Cô gồng người lên mười đầu ngón tay bấu chặt vào đất
Từng chút, từng chút rướn lên, rướn lên, được nửa người,
cố gắng, cố gắng .....
bò lên được bờ, mệt đừ cô nắm yên, hai bàn tay vẫn còn run rẩy.
Cô gượng đứng lên, nhưng hai đầu gối như muốn sụp xuống, không tài nào nhấc chân lên nổi.
Nhìn xuống ao cô thấy choáng váng, tưởng chừng sắp nhào xuống một lần nữa.
cô vội quay mặt đi, chống tay xuống đất và bò về nhà.
Cô nghiệm ra rằng cuộc sống thật đáng yêu, hãy sống cho tốt và làm điều gì đó có ý nghĩa cho đời.
Những người bạn không phải vì không muốn cứu cô, nhưng họ biết rằng nếu kéo cô lên, có thể cả cô và họ sẽ bị té xuống ao và sẽ chết hết. nên không thể trách họ được.
Vì vậy mỗi sớm mai thức dậy hãy mỉm cười với cuộc sống và đón chào một ngày mới bạn nhé.
Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012
Tớ sẽ âm thầm
♥ Tớ vẫn âm thầm ... [ THEO DÕI CẬU ]
.
.
.
Nhớ cậu - nhưng sẽ IM LẶNG
...
.
.
.
Nhớ cậu - nhưng sẽ IM LẶNG
...
Yêu cậu - nhưng sẽ IM LẶNG
Cần cậu - nhưng sẽ IM LẶNG
Vì tớ biết - nói ra cậu cũng sẽ... IM LẶNG và KHÔNG QUAN TÂM !
Và vì thế ..CẬU có biết rằng....
TỚ !!... vẫn âm thầm theo dõi.. cuộc sống của CẬU.
nhìn vào số điện thoại của CẬU....TỚ vui lắm.!..nhưng TỚ sẽ kO gọi
điện thoại hay nt đâu
TỚ vẫn sẽ âm thầm. theo dõi cuộc sống của CẬU
.
và CẬU vẫn mãi là người Tớ yêu !
.
.
♥ Dù chỉ là trong suy nghĩ thôi !!!
Thứ Hai, 26 tháng 11, 2012
Người ơi!!
Thứ Tư, 10 tháng 10, 2012
Bạn Vẫn bên tôi
Không có bạn tôi vẫn tiếp tục sống.
Không có bạn đời tôi mãi tiếp bước.
Không có bạn tôi cố sức vươn lên.
Không có bạn mặt trời vẫn chiếu sáng.
Không có bạn tiếng chim vẫn không ngừng.
Không có bạn sóng biển vẫn hoài vỗ
Không có bạn ánh trăng kia vẫn tỏ.
...
Không có bạn đời tôi mãi tiếp bước.
Không có bạn tôi cố sức vươn lên.
Không có bạn mặt trời vẫn chiếu sáng.
Không có bạn tiếng chim vẫn không ngừng.
Không có bạn sóng biển vẫn hoài vỗ
Không có bạn ánh trăng kia vẫn tỏ.
...
Không bên tôi bằng hình hài thể xác,
Vẫn dõi theo tôi bằng cả trái tim.
Mãi là động lực cho tôi tiến bước.
Trong cuộc đời bao trôi nổi thăng trầm.
Mãi là động lực cho tôi tiến bước.
Trong cuộc đời bao trôi nổi thăng trầm.
Chiều Lẻ Bóng
Ta ngồi dựa gốc u mê
Cao nguyên gió lộng muốn về... về đâu?
Vắng ai sầu cõng lấy sầu
Để cho con phố nhạt màu thời gian.
Cao nguyên gió lộng muốn về... về đâu?
Vắng ai sầu cõng lấy sầu
Để cho con phố nhạt màu thời gian.
Còn không đôi mắt nồng nàn
Dòng sông xưa có chứa chan hẹn thề
Đời ơi đời mãi lê thê
Bước chân cũng thấy mõi mê mệt nhoài
Dòng sông xưa có chứa chan hẹn thề
Đời ơi đời mãi lê thê
Bước chân cũng thấy mõi mê mệt nhoài
Muốn bỏ đi gánh u hoài
Giơ tay đón gió mà say một giờ
Nắng đẹp sao phải hững hờ
Miệt mài ru chi câu thơ nữa vần
Giơ tay đón gió mà say một giờ
Nắng đẹp sao phải hững hờ
Miệt mài ru chi câu thơ nữa vần
Không biết đã bao nhiêu lần
Chân trần dẫm phải bâng khâng cõi lòng
Hay là cứ thử ước mong
Biết đâu đường đến hư không ngắn dần
Chân trần dẫm phải bâng khâng cõi lòng
Hay là cứ thử ước mong
Biết đâu đường đến hư không ngắn dần
Thiên thu ơi tiếng gió ngân
Như đang thổi tốc bụi trần đâu đây
Nghe lạnh giá đôi bàn tay
Tưỡng ta là gió là mây hỡi chiều
Như đang thổi tốc bụi trần đâu đây
Nghe lạnh giá đôi bàn tay
Tưỡng ta là gió là mây hỡi chiều
Song Nhi
Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2012
Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau
Chẳng giống như chúng ta tìm được nhau rồi lại hoang phí duyên Trời
Tại sao phải rời xa nhau mãi mãi
Biết đến khi nào chúng ta
Nhận ra chẳng thể quên được nhau ...
( NK)
Chẳng giống như chúng ta tìm được nhau rồi lại hoang phí duyên Trời
Tại sao phải rời xa nhau mãi mãi
Biết đến khi nào chúng ta
Nhận ra chẳng thể quên được nhau ...
Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012
Cả ngày nay không làm việc gì ra hồn, sao thế này. Cứ nghĩ lung tung Chắc là điên mất thôi.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

