Cậu,
Tớ ước có cậu ngồi cạnh nghe tớ nói, ngồi bên tớ không cần làm gì cả, nhưng đủ để cho tớ cảm thấy bình yên. khi gặp những cơn bão đời, tớ cần lắm bàn tay nóng ấn của cậu. nắm chặt tay tớ để tớ thấy mình khỏi chơi với.
Cậu hãy cứ nhìn tớ như lần đầu gặp mặt, đôi mắt ấy đã nói với tớ thật nhiều lời yêu thương, cho tớ thấy cuộc đời này đẹp biết chừng nào.
Đã biết bao lần tớ từng mơ ước, trên đoạn đường hun hút gió chiều đông, cậu cùng tớ nắm tay nhau rảo bước, ta đi mãi, đi mãi đến tận cuối đoạn đường. và chỉ là cậu mà thôi.
Uh, chỉ có cậu, duy chỉ mình cậu, không ai có thể thay thế được vị trí đó.....................
Ôi! sao tớ thấy mình thật ngu ngốc, ngu ngốc vì đã yêu cậu rất nhiều, nhưng cậu à, tớ rất vui vì sự ngu ngốc đó, dù cho mơ ước không thành hiện thực.........................
Nhưng tớ sẽ cất sâu trong tim mình những kỷ niệm tốt đẹp của cậu và tớ, để rồi đâu đó trong đời thường, gặp những tình huống phản phất hình bóng cậu và tớ, bất chợt môi tớ nở một nụ cười. Thầm cầu mong cho cậu luôn được hạnh phúc.
Cậu, cám ơn cậu về một ký ức đẹp. Hãy mãi luôn hạnh phúc nhé........
Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012
Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012
Cuộc sống đẹp xinh
Một cô bé con, thỉnh thoảng trốn cha mẹ đi tắm suối,
cô bé thích thú đắm mình trong dòng suối mát trong.
Ba mẹ đi vắng cô và một số người bạn rủ nhau đi suối,
làn nước trong làm cô thêm phấn khởi,
không biết bơi nên cô bé chỉ dám lội xuống chỗ nước cạn, thật vui, khi hết bắt cá lại bắt ốc.
Bờ đê thoai thoải với những hòn sỏi xinh xắn đã cuốn hút cô bé.
Mải chạy nhảy vui chơi, bất chợt những hòn sỏi làm cô bé trượt xuống ao,
Hơn hai phần ba thân thể bị chìm dưới nước, may thay cô bám vào được bụi cỏ nhỏ
hoảng hốt đến tuột cùng cố bám vào, cầu cứu bạn bè kéo cô lên, ánh mắt như van nài
nhưng đáp lại là cái lắc đầu và bỏ chạy, một người, hai người rồi không còn ai nữa,
Lúc này cô bé, thật sự sợ hãi, sự cô đơn choáng ngợp tâm hồn cô,
trong lúc gần như tuyệt vọng, làm sao đây, mẹ ơi, ba ơi, con chết mất.....
buông tay ra, dòng nước phía dưới sẽ nuốt chửng lấy cô,
Không! Không ! Không! cô không muốn chết, cô còn ba mẹ, chị em, bạn bè
những người thân yêu đang chờ cô về, cô phải sống, phải sống, phải sống.....
hai cách tay như tê cứng dính chặt vào bờ ao,
Với sức mạnh của bản năng sinh tồn, cô cố bám chặt vào bờ.
Biết rằng một cây chuối nhỏ, hai bụi cỏ vực không thể kéo cô lên được,
Nhưng nhờ nó làm trụ để bò lên, không dồn toàn sức nặng của cơ thể vào đó
Cô gồng người lên mười đầu ngón tay bấu chặt vào đất
Từng chút, từng chút rướn lên, rướn lên, được nửa người,
cố gắng, cố gắng .....
bò lên được bờ, mệt đừ cô nắm yên, hai bàn tay vẫn còn run rẩy.
Cô gượng đứng lên, nhưng hai đầu gối như muốn sụp xuống, không tài nào nhấc chân lên nổi.
Nhìn xuống ao cô thấy choáng váng, tưởng chừng sắp nhào xuống một lần nữa.
cô vội quay mặt đi, chống tay xuống đất và bò về nhà.
Cô nghiệm ra rằng cuộc sống thật đáng yêu, hãy sống cho tốt và làm điều gì đó có ý nghĩa cho đời.
Những người bạn không phải vì không muốn cứu cô, nhưng họ biết rằng nếu kéo cô lên, có thể cả cô và họ sẽ bị té xuống ao và sẽ chết hết. nên không thể trách họ được.
Vì vậy mỗi sớm mai thức dậy hãy mỉm cười với cuộc sống và đón chào một ngày mới bạn nhé.
cô bé thích thú đắm mình trong dòng suối mát trong.
Ba mẹ đi vắng cô và một số người bạn rủ nhau đi suối,
làn nước trong làm cô thêm phấn khởi,
không biết bơi nên cô bé chỉ dám lội xuống chỗ nước cạn, thật vui, khi hết bắt cá lại bắt ốc.
Bờ đê thoai thoải với những hòn sỏi xinh xắn đã cuốn hút cô bé.
Mải chạy nhảy vui chơi, bất chợt những hòn sỏi làm cô bé trượt xuống ao,
Hơn hai phần ba thân thể bị chìm dưới nước, may thay cô bám vào được bụi cỏ nhỏ
hoảng hốt đến tuột cùng cố bám vào, cầu cứu bạn bè kéo cô lên, ánh mắt như van nài
nhưng đáp lại là cái lắc đầu và bỏ chạy, một người, hai người rồi không còn ai nữa,
Lúc này cô bé, thật sự sợ hãi, sự cô đơn choáng ngợp tâm hồn cô,
trong lúc gần như tuyệt vọng, làm sao đây, mẹ ơi, ba ơi, con chết mất.....
buông tay ra, dòng nước phía dưới sẽ nuốt chửng lấy cô,
Không! Không ! Không! cô không muốn chết, cô còn ba mẹ, chị em, bạn bè
những người thân yêu đang chờ cô về, cô phải sống, phải sống, phải sống.....
hai cách tay như tê cứng dính chặt vào bờ ao,
Với sức mạnh của bản năng sinh tồn, cô cố bám chặt vào bờ.
Biết rằng một cây chuối nhỏ, hai bụi cỏ vực không thể kéo cô lên được,
Nhưng nhờ nó làm trụ để bò lên, không dồn toàn sức nặng của cơ thể vào đó
Cô gồng người lên mười đầu ngón tay bấu chặt vào đất
Từng chút, từng chút rướn lên, rướn lên, được nửa người,
cố gắng, cố gắng .....
bò lên được bờ, mệt đừ cô nắm yên, hai bàn tay vẫn còn run rẩy.
Cô gượng đứng lên, nhưng hai đầu gối như muốn sụp xuống, không tài nào nhấc chân lên nổi.
Nhìn xuống ao cô thấy choáng váng, tưởng chừng sắp nhào xuống một lần nữa.
cô vội quay mặt đi, chống tay xuống đất và bò về nhà.
Cô nghiệm ra rằng cuộc sống thật đáng yêu, hãy sống cho tốt và làm điều gì đó có ý nghĩa cho đời.
Những người bạn không phải vì không muốn cứu cô, nhưng họ biết rằng nếu kéo cô lên, có thể cả cô và họ sẽ bị té xuống ao và sẽ chết hết. nên không thể trách họ được.
Vì vậy mỗi sớm mai thức dậy hãy mỉm cười với cuộc sống và đón chào một ngày mới bạn nhé.
Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012
Tớ sẽ âm thầm
♥ Tớ vẫn âm thầm ... [ THEO DÕI CẬU ]
.
.
.
Nhớ cậu - nhưng sẽ IM LẶNG
...
.
.
.
Nhớ cậu - nhưng sẽ IM LẶNG
...
Yêu cậu - nhưng sẽ IM LẶNG
Cần cậu - nhưng sẽ IM LẶNG
Vì tớ biết - nói ra cậu cũng sẽ... IM LẶNG và KHÔNG QUAN TÂM !
Và vì thế ..CẬU có biết rằng....
TỚ !!... vẫn âm thầm theo dõi.. cuộc sống của CẬU.
nhìn vào số điện thoại của CẬU....TỚ vui lắm.!..nhưng TỚ sẽ kO gọi
điện thoại hay nt đâu
TỚ vẫn sẽ âm thầm. theo dõi cuộc sống của CẬU
.
và CẬU vẫn mãi là người Tớ yêu !
.
.
♥ Dù chỉ là trong suy nghĩ thôi !!!
Thứ Hai, 26 tháng 11, 2012
Người ơi!!
Thứ Tư, 10 tháng 10, 2012
Bạn Vẫn bên tôi
Không có bạn tôi vẫn tiếp tục sống.
Không có bạn đời tôi mãi tiếp bước.
Không có bạn tôi cố sức vươn lên.
Không có bạn mặt trời vẫn chiếu sáng.
Không có bạn tiếng chim vẫn không ngừng.
Không có bạn sóng biển vẫn hoài vỗ
Không có bạn ánh trăng kia vẫn tỏ.
...
Không có bạn đời tôi mãi tiếp bước.
Không có bạn tôi cố sức vươn lên.
Không có bạn mặt trời vẫn chiếu sáng.
Không có bạn tiếng chim vẫn không ngừng.
Không có bạn sóng biển vẫn hoài vỗ
Không có bạn ánh trăng kia vẫn tỏ.
...
Không bên tôi bằng hình hài thể xác,
Vẫn dõi theo tôi bằng cả trái tim.
Mãi là động lực cho tôi tiến bước.
Trong cuộc đời bao trôi nổi thăng trầm.
Mãi là động lực cho tôi tiến bước.
Trong cuộc đời bao trôi nổi thăng trầm.
Chiều Lẻ Bóng
Ta ngồi dựa gốc u mê
Cao nguyên gió lộng muốn về... về đâu?
Vắng ai sầu cõng lấy sầu
Để cho con phố nhạt màu thời gian.
Cao nguyên gió lộng muốn về... về đâu?
Vắng ai sầu cõng lấy sầu
Để cho con phố nhạt màu thời gian.
Còn không đôi mắt nồng nàn
Dòng sông xưa có chứa chan hẹn thề
Đời ơi đời mãi lê thê
Bước chân cũng thấy mõi mê mệt nhoài
Dòng sông xưa có chứa chan hẹn thề
Đời ơi đời mãi lê thê
Bước chân cũng thấy mõi mê mệt nhoài
Muốn bỏ đi gánh u hoài
Giơ tay đón gió mà say một giờ
Nắng đẹp sao phải hững hờ
Miệt mài ru chi câu thơ nữa vần
Giơ tay đón gió mà say một giờ
Nắng đẹp sao phải hững hờ
Miệt mài ru chi câu thơ nữa vần
Không biết đã bao nhiêu lần
Chân trần dẫm phải bâng khâng cõi lòng
Hay là cứ thử ước mong
Biết đâu đường đến hư không ngắn dần
Chân trần dẫm phải bâng khâng cõi lòng
Hay là cứ thử ước mong
Biết đâu đường đến hư không ngắn dần
Thiên thu ơi tiếng gió ngân
Như đang thổi tốc bụi trần đâu đây
Nghe lạnh giá đôi bàn tay
Tưỡng ta là gió là mây hỡi chiều
Như đang thổi tốc bụi trần đâu đây
Nghe lạnh giá đôi bàn tay
Tưỡng ta là gió là mây hỡi chiều
Song Nhi
Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2012
Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau
Chẳng giống như chúng ta tìm được nhau rồi lại hoang phí duyên Trời
Tại sao phải rời xa nhau mãi mãi
Biết đến khi nào chúng ta
Nhận ra chẳng thể quên được nhau ...
( NK)
Chẳng giống như chúng ta tìm được nhau rồi lại hoang phí duyên Trời
Tại sao phải rời xa nhau mãi mãi
Biết đến khi nào chúng ta
Nhận ra chẳng thể quên được nhau ...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
