Thứ Tư, 10 tháng 10, 2012

Chiều Lẻ Bóng


Ta ngồi dựa gốc u mê
Cao nguyên gió lộng muốn về... về đâu?
Vắng ai sầu cõng lấy sầu
Để cho con phố nhạt màu thời gian.

Còn không đôi mắt nồng nàn
Dòng sông xưa có chứa chan hẹn thề
Đời ơi đời mãi lê thê
Bước chân cũng thấy mõi mê mệt nhoài

Muốn bỏ đi gánh u hoài
Giơ tay đón gió mà say một giờ
Nắng đẹp sao phải hững hờ
Miệt mài ru chi câu thơ nữa vần

Không biết đã bao nhiêu lần
Chân trần dẫm phải bâng khâng cõi lòng
Hay là cứ thử ước mong
Biết đâu đường đến hư không ngắn dần

Thiên thu ơi tiếng gió ngân
Như đang thổi tốc bụi trần đâu đây
Nghe lạnh giá đôi bàn tay
Tưỡng ta là gió là mây hỡi chiều

Song Nhi


Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2012

Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau
Chẳng giống như chúng ta tìm được nhau rồi lại hoang phí duyên Trời
Tại sao phải rời xa nhau mãi mãi
Biết đến khi nào chúng ta
Nhận ra chẳng thể quên được nhau ...
( NK)

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012

Cả ngày nay không làm việc gì ra hồn, sao thế này. Cứ nghĩ lung tung Chắc là điên mất thôi.

Học Cách....

Học cách lạnh lùng........... .Để quên đi 1 người
Học cách vô tâm...........Đ ể bỏ đi quá khứ.
Học cách vô tình........Để nước mắt không rơi
Học cách lì lợm...........Đ ể khoé mi đừng cay.
Học cách ương bướng.........Đ ể chấp nhận tất cả
...
Học cách điên loạn..........Đ ể quên đi cảm giác đau.
Học cách âm thầm........... Để biết rằng mình không thể gục ngã.
Và ra đi............. .....Để tìm lại tất cả ♥

(St)

Thứ Hai, 1 tháng 10, 2012

Dừng lại thôi

♥ .
Để không còn làm phiền 1 ai đó ...
.
Để lòng ta thôi tổn thương ...
.
Để bình yên cho quá khứ ...
.
Để sau đó bước những bước đi
.
mạnh mẽ hơn, dứt khoát hơn ...
.
Để thấy mình trưởng thành hơn
.
sau tất cả những đổ vỡ, mất
mát ...
.
Để cảm ơn, vì cuộc đời vẫn còn
những ánh bình minh ...
♥ Key ♥
Trong cuộc sống đôi khi cũng nên dừng và nhìn lại đàng sau để tiếp tục bước đi. Có những lúc cần phải thắng lại để khỏi bị rớt xuống vực thẳm của cái tưởng chừng như êm ái.

Thứ Tư, 19 tháng 9, 2012

Biển lặng đó nhưng lòng ta đầy gợn sóng, một ngày xem ra bình yên không tất bật bởi công việc, nhưng thật trống trải. giữa thành phố bao người đang tấp nập ngược xuôi, mình thấy trơ trọi. Ôi chán quá đi mất.

Thứ Tư, 29 tháng 8, 2012

Mẹ

Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay...
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ?
sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa
của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
sẽ tới !
Đỗ Trung Quân:::